Bình yên là khi tôi biết mình đang ngồi xuống.

Cơn gió trong cánh quạt phả ra một hơi nóng, và bụng của tôi đang cồn cào. Nhưng thật tốt quá, với tôi nó chẳng quan trọng bằng việc được ngồi để xoa dịu những ngón chân sưng tấy của mình. Công việc khiến đôi chân tôi không còn sức lực. Không thể đi đâu đó một mình nữa. "Con ăn gì chưa?" Tiếng của cô hàng xóm vọng sang. Cô như một người thân trên mảnh đất Sài Gòn tôi sinh sống, vì cô cũng mang một mảnh tình đơn côi. Còn tôi, tôi mang nợ một cuộc đời bên bầu trời này. Bao giờ chúng tôi mới trả hết sự bận rộn, bao giờ chúng tôi mới mở lòng mà tiếp đãi đôi điều hạnh phúc đã bỏ dở. Hay, trái tim ấy bỗng nguội lạnh mất rồi. Ừ, vậy đấy. Tôi chưa kịp trả lời thì cô bỗng đem đồ ăn tối cho tôi. Cả hai ăn cùng nhau, nhưng bát canh tôi ăn sao thấy mặn quá. Mặn chát, đắng cay. Đắng như một giọt nước mắt. Mặn như giọt mồ hôi ướt đẫm dọc sóng lưng. - Trở về nhà là một điều thú vị. Cái thời tuổi trẻ, tôi vẫn mong an nhiên nhiều lắm. Tuổi trẻ có sức mạnh, giống bao người khác. Nhưng tuổi trẻ...